Bài viết Phước - Đức đã được hiệu chỉnh đính lên kèm bên dưới

Thảo luận trong 'Các Khóa Năm 2016 - Hà Nội' bắt đầu bởi Bupda, Thg 6 3, 2017.

Lượt xem: 1.011

  1. Bupda

    Bupda Member

    NGHIỆP: THÂN - KHẨU - Ý

    - Nghiệp: Là nhân quyết định tất cả vậy thì nghiệp xuất phát từ đâu ? Chúng ta thường nghĩ chỉ có thân mới là tác nhân gây nghiệp, vì thân làm việc này việc nọ nhưng thực sự nghiệp xuất phát từ 3 thứ : Thân, Khẩu, Ý mà trong đó Ý mới là các gốc quyết định Thân nghiệp , khẩu nghiệp dễ thấy dễ điều khiển chứ Ý nghiệp sâu xa mông lung rất khó trừ diệt nên nó cứ từng giờ, từng phút tạo nghiệp mà mình không hề biết, và đó là lý do tại sao chúng ta cứ mãi luân hồi vì còn nghiệp là còn luân hồi.
    - Nghiệp là hành động tạo tác của thân, miệng, ý của chúng sanh; là con đường đi từ Nhân tới Quả. Nếu kiếp trước mình làm điều lành thì tạo được nghiệp lành (thiện nghiệp), còn gọi là tạo phước nghiệp. Nghiệp lành này nó hình thành nên đời sống nhiều may mắn, được an vui, hạnh phúc cho kiếp hiện tại và ngược lại nếu kiếp trước mình làm điều xấu ác thì tạo nghiệp dữ, gọi là ác nghiệp hay bất thiện nghiệp. Nghiệp dữ này nó hình thành nên đời sống nhiều thất bại, hoạn nạn, bất hạnh cho kiếp hiện tại.
    - Tam nghiệp là hành động tạo tác của thân, miệng, ý của chúng sanh. Chúng ta cùng nhau luận bàn về Tam nghiệp .

    1. Thân nghiệp: Là hành động tạo tác của Thân như:
    + Thiện nghiệp : Phóng sinh , bố thí, dắt dìu người già qua đường…..
    + Ác nghiệp đánh đập người, phá hủy môi trường sống, sát sinh , trộm cướp tà dâm

    2. Khẩu nghiệp: Là hành động tạo tác của Miệng như:
    + Thiện nghiệp : nói thật , giảng kinh nói pháp , nói lời tốt đẹp, khuyên dạy mọi người làm điều tốt...
    + Ác nghiệp: nói dối , nói thêu dệt, nói lưỡi đôi chiều , nói lời ly gián, mắng nhiếc người, vu oan người khác...

    3. Ý nghiệp: Là hành động tạo tác của Ý tưởng như: suy nghĩ làm điều;
    + Thiện nghiệp: từ bi hỷ xả , trí tuệ…..
    + Ác nghiệp: tham , sân ( nóng giận , ganh ghét ... ) , si ( u mê , tà kiến ), toan tín làm điều ác...
    - Từ nghiệp nhân, tức hành động tạo tác của ba nghiệp, đến nghiệp báo, tức quả báo phải trả khi gây tạo nghiệp nhân đều gọi chúng là nghiệp. Trong tam nghiệp trên, ý nghiệp là hệ trọng hơn hết, bởi vì việc làm của thân hay lời nói phát khởi từ miệng đều do ý tưởng suy tính, quyết
    định cả. Do vậy, việc ác hoặc thiện chưa bộc phát ra nơi thân và miệng, nhưng nó đã khởi ở ý
    tưởng rồi. Thế nên, người nào có ý ác là đã phạm tội rồi mặc dù nó chưa bộc phát ra hành động.
    - Ở đây muốn nhắc lại ý nghiệp, chuyện làm lành gặp lành , làm ác gặp ác ở thân nghiệp thì dễ hiểu còn việc chỉ cần nghĩ ác thôi là đã gây nghiệp ác phải trả giá thì nhiều người khó chấp nhận, nhưng đây là sự thật vì cái ý là chủ cái thân cái khẩu, nếu không diệt trừ tận gốc thì sớm
    muộn gì cũng xảy ra.
    + Thấy người làm việc thiện trong lòng hoan hỷ như vậy cũng đã có phúc.
    + Ganh ghét người khác,muốn họ gặp điều không may như vậy là có tội.
    - Tóm lại luật nhân quả chắc chắn tồn tại rất linh ứng mà nếu chúng ta đã hiểu, đã tin rồi thì phải kiểm soát nhân cho kĩ ngay từ trong ý để hái quả ngọt. Có câu Bồ Tát sợ nhân, chúng sinh sợ quả. Những bậc giác ngộ thì nhìn thấy nhân xấu là đã sợ không để xảy ra, trong khi chúng ta thường đợi đến thấy quan tài rồi mới rơi lệ, hối hận muộn màng.
    - Đi sâu vào nội dung, “Tam nghiệp” là thân – khẩu – ý. Khi tu là chúng ta làm cho ba nghiệp này được thanh tịnh, được chân chính. Tam nghiệp đó ứng với ba việc tu là: Tu về miệng gọi là tu khẩu nghiệp; tu về đời sống trong cư xử, việc làm thì gọi là tu về thân nghiệp; còn cái tu trong đầu, trong tâm không ai nhìn thấy gọi là tu về ý nghiệp. Nếu ba nghiệp này được thanh tịnh, được thánh hóa, tức ngày càng phát triển các hạnh lành, sống đời đạo đức, vô ngã và vị tha thì người đó từ từ tiến lên cõi trên, chứng được tầng bậc Thánh quả nào đó. Cho nên, kiểm soát được thân – khẩu – ý là kiểm soát được hết cuộc đời, sự tu hành của mình. Tuy nhiên không phải ai cũng đủ trí tuệ, đủ dũng lực, đủ ý chí để kiểm soát được ba nghiệp của mình, vì có cái nghiệp dễ tu mà cũng có cái khó tu.
    - Phân tích về ba nghiệp này, Ban đầu tu khẩu nghiệp là dễ tu nhất, nhưng cái miệng dễ tạo nghiệp mà cũng dễ tạo phước. Còn thân nghiệp với ý nghiệp thì tu ý nghiệp là khó nhất. Cái khó của ý nghiệp ở chỗ “Không ai kiểm soát được, mà mình phải tự giữ mình”. Riêng thân nghiệp có cái khó của thân nghiệp, tức là đời sống, việc làm, giao tiếp, cư xử … đều tạo thành nghiệp. Lại nữa, cái khó của thân nghiệp là ta luôn chịu sự kiểm soát, luôn có người nhìn thấy ta, ta vất vả lắm…phải như thế này…phải như thế kia mới tạo được phước. Cho nên, cực nhất là tu thân nghiệp, khó nhất là tu ý nghiệp và dễ nhất là tu khẩu nghiệp. Ba nghiệp thân – khẩu - ý có 3 tính chất như vậy.

    Về ý nghiệp: Một là khởi niệm cho đúng - Hai là tắt hết mọi ý niệm. Cả hai đều gọi là ý nghiệp. Một cái khó nữa về “Ý” là ta thường dừng niệm không được, nó cứ loạn động và niệm xấu hay niệm bất thiện tự nó cứ khởi lên. “ Tu ý nghiệp chính là tu về nội tâm. về phương pháp tu chính niệm trong đời sống hằng ngày, tức làm mọi việc mà vẫn giữ được sự an định trong tâm”. Nếu chúng ta tu mà không kiên nhẫn thì không thể thành công. Muốn thành Phật thì phải tu trăm vạn kiếp mới thành. Yêu cầu là ta tu cho đúng chứ không bận tâm về thời gian. Việc tu hành có chứng tới đâu là do nhân duyên, còn trong lòng mình không được nôn nóng mong mau thành đạo.
    - Chúng ta thấy rõ ràng Chư Phật - Bồ tát, các vị Tổ sư Đại đức khi khởi tâm động niệm đều vì chúng sinh tận hư không, khắp pháp giới. Hằng ngày chúng ta cứ tụng tới lui, nhưng để ứng dụng thành tu thân là khi nào ta độ được vô số chúng sinh như lời thệ nguyện. giữa khẩu nghiệp và thân nghiệp là khoảng cách lớn; khẩu nghiệp nói những điều vĩ đại “Chúng sinh vô biên thệ nguyện độ”, nhưng thân nghiệp “Nhà hàng xóm độ chưa xong”. Hãy là người biết trọn lòng thương yêu mọi người, từ những huynh đệ cho đến những người xung quanh, cho đến tất cả mọi người trên trái đất, nhất là những người chưa biết Phật pháp. Chăm lo, giữ gìn tâm đạo suốt đời không cho tụt xuống, thiết tha với lý tưởng giải thoát, đồng thời cũng hết lòng với sự nghiệp độ sanh. Phật pháp vốn không xa với thực tế và với cuộc sống của con người, Đức Phật thị hiện cũng vì con người, vì lợi ích cho chúng sinh nhưng đôi khi ta chỉ lo tu phần mình cho được giải thoát giác ngộ, mà quên phần nào sự thiết thực cho cuộc sống của nhân quần.

    - Nỗ lực tu hành chuyển ba nghiệp Thân Khẩu Ý tốt lên: Tu hành chuyển Ý nghiệp là làm sao cho Tâm bắt đầu nghĩ điều tốt và bớt nghĩ điều xấu. Sự thực hành chuyển ý nghiệp này của ta, ngoài ta ra không ai có thể biết được vì không ai có khả năng thấy được tâm ta, đọc được suy nghĩ của ta để kiểm tra tâm ta tốt xấu thế nào. Đây là sự cô đơn khủng khiếp của người bước vào cuộc đời tu hành. Chiến đấu với nội tâm là điều rất cô đơn vì không ai chia sẻ cùng ta. Chúng ta nói, có người nghe. Chúng ta làm, có người thấy. Khi chúng ta nghĩ, chỉ có ta đối diện chính nội tâm mà thôi. Nếu có chăng chỉ là chư Bồ tát, chư Phật mới biết tâm ta, nhưng các ngài không thể thị hiện để nói chuyện với ta trong tâm tưởng. Hành trình chuyển đổi tâm ý là hành trình chỉ có ta với ta, một mình, một bóng cô đơn trong ý nghĩ của chính mình, không ai đi cùng với ta cả. Và chính vì ta cô đơn trên con đường chuyển hóa ý nghiệp từ xấu thành tốt, chỉ một mình ta biết tốt xấu trong tâm ta nên ta cũng dễ nản lòng, dễ buông lơi. Cũng chính vì không có ai phê phán, chia sẻ nên lắm lúc ta đã buông theo ý nghĩ bất thiện, xấu xa mà không kiềm chế được. Con đường chuyển hóa ý nghiệp là chặng đầu cô đơn của sự tu hành. Nếu ta không chuyển được ý nghiệp trong hành trình cô đơn này, đời ta sẽ không có gì chuyển biến tốt lành cả, đời ta vẫn tiếp tục chìm trong bóng tối. Nghe giáo lý, hiểu giáo lý chỉ là một phần triệu của con đường tu hành. Ta phải chuyển hóa Ý nghiệp tâm hồn ta mới dần dần tốt lên được. Nhưng hành trình đầu tiên này, ta hoàn toàn cô độc. Do đó, ta phải hết sức tinh tấn, cố gắng và phải thường xuyên lạy Phật phát nguyện, cầu Phật gia hộ. Nếu không có thần lực của chư Phật gia hộ ta sẽ chiến đấu với nội tâm một thời gian là bỏ cuộc, tâm hồn ta bị cái xấu ác xâm chiếm trở lại, lui về cuộc đời tăm tối, tội lỗi ngày nào. Mỗi ngày siêng lễ Phật, ta được chư Phật thầm gia hộ, bí mật giữ gìn ta, giúp ta vượt qua ý nghĩ xấu, ý nghĩ sai, ý nghĩ quấy. Không bị ý nghĩ xấu ngăn che, ta mới giữ được ý nghĩ tốt lành. hướng tâm dần về chỗ thuần thiện. Thế là ta đã chuyển được ý nghiệp dần dần.
    - Tiếp theo là chuyển Khẩu nghiệp, nôm na là chuyển lời nói. Trước đây, ta có thể ăn nói bỗ bã, chửi thề, nói tục, nói những lời gay gắt, hung dữ. Nay tâm ta chuyển rồi, lời nói chuyển theo. Khi tu Ý nghiệp, ta cô đơn , bây giờ tu Khẩu nghiệp, ta nói ra, có nhiều người lắng nghe và đánh giá, nghĩa là, trên hành trình này đã có người đi cùng ta, trừ phi ta lải nhải một mình trong phòng . Vì sợ sơ suất bị mọi người đánh giá, ta bắt đầu giữ lời ăn tiếng nói, chỉ nói lời tao nhã, đẹp lòng người và đúng với đạo lý. Còn nguời nào biết có người nghe mình nói, đánh giá mình mà vẫn còn nói bậy bạ, thô tục thì ta biết những kẻ chung quanh người này cũng giống như thế, chấp nhận dễ dàng sự thô tục bậy bạ như thế, hoặc người này bất cần mọi sự góp ý, đánh giá, một con người chai lỳ, ngang bướng đến mức độ chẳng cần quan tâm đến bất cứ lời khuyên nào, chẳng màng đến sự khinh bỉ của người khác. Hạng người này không biết hổ thẹn, không dùng được trên đời này nữa.
    - Qua đến Thân nghiệp, Ta chuyển hóa thân nghiệp bằng cách chẳng những bản thân ta không làm điều xấu ác, chỉ làm điều lành, tốt đẹp, lợi ích cho đời ; mà còn giúp người khác cũng giống như vậy, không làm điều gì xấu ác mà chỉ làm điều tốt đẹp cho đời.
    - Chuyển cả ba nghiệp, từ Tâm Ý qua Khẩu nghiệp rồi đến Thân nghiệp, cuộc đời ta bắt đầu thay đổi. Qua việc làm của ta, có nhiều người nhìn thấy, qua lời nói của ta, có nhiều người nghe, hành trình tu tập của ta không còn cô đơn như buổi đầu nữa. Chính vì có những người nghe ta nói, thấy ta làm, ta trở nên dè dặt hơn. Còn người nào biết có người thấy việc mình làm vẫn thản nhiên làm điều xấu, người này quả thật rất xấu ác.
    Khi chuyển hóa được cả 3 nghiệp Thân Khẩu Ý, phước ta tích lũy và tăng dần lên từ kiếp này qua kiếp khác. Có thể xem ta tuy còn là người phàm phu, nhưng là một người phàm phu lương thiện, tốt lành hướng về Thánh vị. Thế nên hãy nỗ lực tu hành, vun bồi phạm hạnh để cuộc sống luôn an bình hạnh phúc, để Phật pháp luôn trường tồn ở thế gian, giống như mặt trời luôn toả sáng và hiện hữu mãi trong vũ trụ.
    Nam mô a di đà Phật !.
     
    Chu Hoa thích bài này.
  2. Bupda

    Bupda Member

    THÔNG ĐIỆP TỪ CÕI VÔ HÌNH

    * Thông điệp từ cõi vô hình là gì:
    - Cõi Vô hình dùng để chỉ thế giới phi vật chất gồm có các đấng Thần linh, Ma quỷ và Linh hồn. Thông điệp từ cõi vô hình là lời nhắn gửi của Thần thánh hay lời tiên báo của những nhà Tiên tri. Không thể biết được tông tích của những người gửi thông điệp, nên chỉ căn cứ theo nội dung của lời nhắn để xét đoán theo lẽ thường, đạo lý hoặc giới luật để quyết định có thể tin được hay không.
    - Thông điệp được gửi đến dưới các hình thức như: Gián tiếp qua trung gian người khác, trực tiếp qua tiếng nói ở trong đầu, hay nhìn thấy và trao đổi thẳng với cõi Vô hình. Mục đích của những thông điệp là nhằm vào một người cụ thể với mục đích để khảo sát, quan sát trình độ nhận thức của họ.

    * Tâm thức khi tiếp nhận thông điệp từ cõi vô hình:
    + Phải hành thiện thật lâu để mở tâm, rồi sẽ đến mở trí tuệ để am hiểu về các thông điệp.
    + Cứ tin vào cái tốt và hết lòng hành thiện thì sẽ tìm được đường đi đúng. Khi đã nhất tâm hành thiện thì ai rồi cũng sẽ đắc đạo, ai cũng sẽ được về với ánh sáng tối thượng, chỉ có khác là kẻ đi mau, người đi chậm mà thôi.
    + Khi gặp thử thách, nên nhớ rằng cái may mắn hay vất vả của đời này, kiếp này là nhờ sự khó nhọc của ta từ các kiếp trước cho nên phải cố gắng đừng từ bỏ con đường đã chọn.
    + Hết sức cảnh giác với các thông điệp có tính cách cá nhân, có tính khen tặng, tâng bốc.
    + Phải suy nghĩ, phân tích, cân nhắc, bình tĩnh khi nhận thông điệp. Nhớ rằng ta không phải là một siêu nhân. Hành động vô lý, thiếu suy nghĩ chính là tai họa đó .
    + Phải biết lý luận, biết nghi ngờ để khám phá ra sự thật. Đừng sợ khi bị hăm dọa bởi vì hành động vô lý, thiếu suy nghĩ mới thật sự là tai họa. Đây là thái độ tĩnh tín cần thiết để vượt qua mọi thử thách của những thông điệp từ cõi Vô hình.

    * Chúng ta với thông điệp từ cõi vô hình:
    - Người nhận thông điệp là người, chỉ mong có dịp để làm việc, để giúp đời, để lấy cái kinh nghiệm học hỏi.

    - Kẻ vô hình sẽ tự xưng là Bồ-tát, họ nhìn nhận ta là người lớn căn; họ sẽ cho biết chỉ có ta là xứng đáng cộng tác với họ để làm lợi cho vũ trụ. Đây là lúc ta cần đến sự sáng suốt, một sự tối cần cho người muốn tìm học siêu hình. Ai ai cũng tin rằng những gì Thầy bảo đều là hay, đều là tốt cho ta. Đã là Thầy, thì Họ biết thật nhiều, họ biết vô cùng. Và họ cũng thật tâm muốn dẫn dắt ta. Nhưng họ cũng phải biết môn đệ của họ có khả năng học hay không. Cứ nhắm mắt tin bừa bãi là không xứng đáng bước chân trên con đường huyền bí, một con đường đòi hỏi sự sáng suốt, sự suy luận và trí phán đoán. Nếu người đi trên đó nặng óc mê tín, dị đoan, chỉ mong có người nói ra để mà tin và để làm theo thì tốt nhứt là nên rút lui, vì đó là con đường không dành cho những người như vậy.
    - Nhiều người hành động rất ngông cuồng, chỉ vì tin rằng mình khác thường thiên hạ, rằng mình có căn tu, rằng mình hưởng rất nhiều ân huệ của Bề Trên. Hãnh diện biết bao khi được bảo rằng ta là đệ tử quý nhứt của một Đại Bồ-tát, hay của một thế lực siêu phàm nào đó. Nên nhớ, dù ta có bước được nửa bước trên con đường tâm linh học, ta cũng chưa khác đồng loại của ta đâu. Nếu ta đã học thật nhiều, đã đọc sách thật nhiều về các Thầy và các đấng vô hình đáng được tôn thờ, về các hiện tượng đã xảy ra, ta tất phải biết các đấng ấy không lựa người đặc biệt tốt để dạy như ta nghĩ. Đối với một vị Bồ-tát, tất cả chúng sanh đều đáng được giúp đỡ, và họ dạy ta theo trình độ hiểu biết của từng người. Lúc này còn quá sớm để tôi và các bạn nói về thuận lợi cho sự cảm thông, sự tiếp xúc trực tiếp với cõi vô hình. Đừng tưởng anh X hay anh Y không nghe được lời nói, không nhìn thấy vô hình, là những người thiếu căn cơ đáng tội nghiệp. Nên biết rằng ai ai dưới trần này cũng đang học, cũng đang được hướng dẫn bằng cách này hay cách khác. Hiện giờ, nếu ai có thật sự để tâm vào môn học, tất cũng biết rằng các Thầy ít bao giờ thuyết giảng với từng cá nhân một. Các Thầy chỉ chấp nhận trả lời những câu hỏi có ý thức của chúng ta nhưng nên nhớ muốn nhận được những câu trả lời đó, muốn được dạy thêm, ta phải có óc tìm hiểu, phải có óc thắc mắc, phải nghe thật nhiều, đọc thật nhiều, suy gẫm thật nhiều. Phải để công sức ra mà giải quyết, khi nào cần mới có sự giúp đỡ. Câu hỏi nào cũng được trả lời bằng cách này hay cách khác, nếu là câu hỏi đó có ý thức và sự trả lời là để ta thêm tiến bước. Không phải riêng ta, mà tất cả đều được hướng dẫn. Phật đâu có bảo kinh pháp của Ngài để cho hạng người này mà phải dấu hạng người kia? Tất cả đều được nghe, được xem, được nghiên cứu và thi hành. Và chỉ thi hành khi nào ta thật hiểu thấu đạo và nhất là chỉ khi nào chính ta, ta chấp nhận là đúng. Chỉ hành sau khi đã rõ, đó là điều quan trọng nhất.
    - Đối với người đang muốn bước đi trên con đường Tâm linh. Cách dễ nhất là nên gần những người đang đi, hoặc đã đi trên con đường đó. Cách thứ nhì là phải đọc thật nhiều sách. Đọc tất cả, phân tích tất cả, mong biết hơn nữa, học hơn nữa về vấn đề tâm linh.
    - Cách phát triển trí thức bằng cách đặt tâm suy nghĩ về một vài nguyên lý căn bản, phải hành thiện thật lâu để mở tâm, rồi sẽ đến con đường mở trí. Cứ vững dạ tin vào cái tốt, và hết lòng hành cái thiện thì ánh sáng sẽ soi đường. Tin rằng chúng sanh đều có cái lóe sáng của Thượng Đế; cái lóe sáng đó chính nó sẽ thúc đẩy ta tìm đến được cái ánh sáng của Cội Nguồn. Con đường ta chọn để đi có thể dài hay ngắn nhưng hãy tin rằng cái duyên này là kết quả của hành động của ta từ nhiều kiếp trước. Trong bao kiếp qua, có lẽ ta đã mong muốn được đi trên con đường này mà không có dịp nên kiếp này ta được thỏa mãn. Ta có quyền hãnh diện, nhưng đây chính là lúc ta phải làm việc, phải phát triển cái trí cho cùng tận. Cái khó là Trước khi trở thành một người hoàn toàn như các Thầy ta phải là một người trí tuệ sáng suốt ví như một đại triết gia, một đại khoa học gia, một đại nghệ sĩ….. Hoặc ta phải phát triển tâm bi, phải vị tha, thương người như thương mình, phải có cái hy sinh siêu phàm. Trước khi đắc đạo, ta phải học tất cả, hiểu tất cả, hành tất cả. Đó là một công trình vĩ đại. Nó cho ta hiểu nghĩa hai chữ Luân Hồi, tại sao ta cần chuyển kiếp, tại sao ta không nên bỏ lỡ một cơ hội nào để học hỏi khi được là một con người.
    - Có những người đang trên đà học hỏi, thình lình gặp phải một vài thử thách tự nhiên bị chồn chân rồi bỏ dở. Dù sao, cái hiểu biết họ thâu lượm được trong thời gian trước, có lúc họ sẽ dùng trở lại. Cái may mắn này cũng nhờ sự khó nhọc của ta từ các kiếp trước. Ta nên lợi dụng nó triệt để. Nên sáng suốt và bình tĩnh đối với một người muốn được Lắng nghe chính mình – Thức khởi Thân - Khẩu - Ý. Nhiều người đã hiểu lầm những ấn chứng; nhiều người đã nhận được các thông điệp có tính cách cá nhân, có tính cách khen tặng, tâng bốc. Nhưng luôn nhớ Phải tập lý luận. Phải biết nghi ngờ: “ Có phải đây là hoang đường ? Việc này vô lý, làm sao có thể như vậy được?…” Phải suy nghĩ, phải phân tích, phải cân nhắc, phải bình tĩnh. Nhớ ta là ta, không phải là một siêu nhân chỉ vì có một siêu nhân bảo vậy. Sau khi đã đắn đo suy nghĩ, nếu thấy còn điều gì chưa sáng tỏ, nên đưa ra trao đổi với các bạn thân hữu để cùng suy ngẫm, rồi đưa ra quyết định đó mới thực là trí. Nguy hơn nữa, khi thông điệp không là sự phỉnh nịnh, mà lại là một lời hăm dọa: “ Nếu không tuân sẽ có tai họa xảy đến…” Nên nhớ không có sự hăm dọa nào bắt ta phải làm sai với lương tâm của ta. Hành động vô lý, thiếu suy nghĩ chính là tai họa đó.
    - Quan niệm xấu tốt, thiện ác ít nhiều chịu ảnh hưởng xã hội, nhưng vượt lên cao hơn nữa chúng ta vẫn có luật vũ trụ và luôn song hành với hai con đường: Chánh đạo và Tà đạo.
    + Người làm chuyện tà đạo là dùng quyền năng tiềm tàng của mình để mưu lợi riêng cho sự phát triển cá nhân và sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của kẻ khác. Phát triển cá nhân ở đây có nghĩa là sự bành trướng về giác quan, cảm xúc hay tri thức của cá nhân, mà không kể gì đến sự thiệt hại cho kẻ khác. Một người lợi dụng sự ngu dốt, yếu đuối của kẻ khác để thu lấy ít lợi lộc về tiền bạc hay thỏa mãn tham vọng cá nhân tức là đang đi trên con đường tà đạo. Nếu y có chút quyền năng, y sẽ trở nên ghê gớm như thế nào?
    + Chánh đạo cũng là việc sử dụng những quyền năng của mình, nhưng để phụng sự nhân loại. Trong khi phụng sự, con người sẵn sàng hy sinh mọi tiện nghi, tham vọng cá nhân mình để làm việc hữu ích cho kẻ khác. Kẻ phụng sự dứt tuyệt các thú vui về giác quan, từ bỏ mọi tôn kính chính đáng mà họ có quyền hưởng thụ, dẹp bỏ cái phàm ngã cá nhân, chỉ chú trọng đến mục đích đạt đến sự toàn thiện.
    + Tà đạo sử dụng quyền năng qua các hình thức lễ nghi, cúng bái trợ lực để tạo nên các đoàn thể hình thức. Các hình thức này có thể là vật chất hay một tổ chức không phải để lo cho đời sống hay một lý tưởng cao thượng mà chỉ là một hình thức phát biểu cho quan niệm riêng của mình.
    + Chánh đạo là sử dụng các quyền năng cố hữu của bản chất con người để vượt qua mọi hạn định của hình thức. Để giải thoát tâm hồn khỏi các trói buộc của cảm giác, của sự tưởng tượng hay xu hướng nhất thời. Để tránh các cám dỗ, lừa gạt của vô minh, để phục vụ cái phần tử thiêng liêng của bản thể vũ trụ. Một người nghiên cứu huyền môn có thể đi trên đường chánh cũng như tà. Họ có thể tìm cách phát triển cá nhân qua sự tự chủ gắt gao để khai mở các quyền năng, thu thập kiến thức. Họ cũng có thể ao ước cõi thiên đàng mở rộng trong lòng mọi người, và trong chính họ, qua các hành động bác ái, vị tha.
    - Trong hai trường hợp, hạng đầu cầu mong kiến thức, quyền năng, hạng sau muốn trở nên người hữu dụng. Càng đi xa thì sự tiến bộ càng khác biệt. Người sử dụng kiến thức, quyền năng để phụng sự, sẽ trở nên một bậc “Bồ tát”, và chỉ có trái tim Bồ Tát mới là ánh sáng soi đưòng, chỉ lối giúp họ đi trọn vẹn con đường đạo. Người cầu tri thức cho mình chỉ quanh quẩn trong phạm trù cá nhân một lúc, thiếu từ bi, trí tuệ, rất dễ bị sa ngã vào ma đạo lúc nào không hay. Không có trí tuệ bát nhã soi đường, y dễ trở thành nạn nhân của vô minh. Luôn nghiêm khắc với chính bản thân trên bước đường tu thân học đạo, nhưng đi kèm đó là phải lập những hạnh nguyện, xác định mục đích rõ ràng để hành động. Có tu thì phải có hành, phải biết đem kiến thức của mình ra để giúp ích cho những người khác. Trí tuệ phải đi đôi với Từ bi. Có “Trí” mà thiếu “Tâm” chỉ là mớ kiến thức vô dụng, một cái xác không hồn. Có “Tâm” mà thiếu “Trí” cũng không được vì sẽ dễ sa ngã, đi lầm vào tà đạo. xa lánh chân lý thực tế. Dần dần các chân lý cao đẹp bị bao phủ bằng các hình thức mê tín dị đoan, các điều xằng bậy, và đưa đến chỗ suy tàn…. Và khi nào gặp sự thử thách mà ta dường như muốn sa ngã cũng vì cái ngạo mạn của cái “ngã” trong ta. Thì các bạn nên nhớ rằng: Cái hố ngăn cách kẻ tội lỗi với người thiện lành sâu thật. Nó còn sâu hơn nữa, giữa người có trí thức và người thiện lành. Bởi vậy, các bạn hãy thận trọng đừng bao giờ tưởng là mình đặc biệt, riêng rẽ với các bạn thân hữu khi cùng bước đi trên con đường Tâm linh.

    Nam mô a di đà Phật.!.
     
  3. ngua bach

    ngua bach Member

    Bình có 3 trang , Bình gom thành 1 trang được không - Cám ơn nhé
     
  4. Bupda

    Bupda Member

    CHUYỂN MỤC

    - Khi đến với bộ môn cảm xạ thầy cho chúng tôi nhắm mặt dùng nhạc Rung động thư giãn để tập rung động nhưng cứ nhắm mắt vào tôi lại thấy hiện ra trong đầu những hình ảnh về xe cộ, về phố phường, về những gì tôi nhìn thấy trong khi đi từ nhà xuống lớp học, tôi cố tưởng tượng ra màu sắc mà không thấy tôi mang thắc mắc trao đổi cùng thầy thì thầy nói cứ tập đi đã rồi xẽ có ngày thấy. Khi về nhà tôi cũng bắt đầu tập rung động thư giãn dần dần tôi đã cảm nhận được màu sắc của lần lượt 7 khu vực trên cơ thể. Lần đầu học đến bài thu phát năng lượng thầy cho các học viên tập trao đổi năng lượng nhưng tôi cố không tham gia vì chẳng biết mình có năng lượng hay không, sau thời gian khi đã học gần hết chương trình lần đó do có một số anh chị em tuy chưa học đầy đủ song họ cũng tham gia học cùng chúng tôi, và thầy lại cho chúng tôi tập trao đổi năng lượng (thầy chia cặp để trao đổi, tôi lại ngồi cùng 1 bác gái bác ấy mới học song bài cảm xạ căn bản, hôm đó bác ấy lại là người trao năng lượng còn tôi thì nhận, lần này tôi tự nhủ mình phải cố lên và thế là tôi nâng khí xin được nhận năng lượng mà bác ấy cho, thật kỳ lạ bác cho tôi 1quả cầu tròn màu xanh nó nhr như nắm tay nhưng tôi cảm nhận màu sác của nó xanh nhưng hơi mờ, tôi trao đổi với bác thì bác cho biết cảm nhận của tôi là đúng vì trước khi đến với cảm xạ bác đã học thiền vì vậy bác đã có thể thuần thục trong năng khí cũng như trao đổi, chính từ lần đó tôi tin rằng mình đã làm được sau đó tôi đổi lại tôi trao năng lượng cho bác thì bác nhận và cho biết tôi đã trao cho bác cũng một quả cầu tròn nhưng màu đỏ xậm khi nghe bác nói vậy tôi mừng lắm vì đúng là mình có năng lượng. Sau buổi học đó buổi chiều thầy tiếp tục cho chúng tôi ôn bài trao đổi năng lượng, lần này tôi nói với bác tập cùng là tôi xẽ là người phát, bác là người nhận và thật kỳ lạ tôi trao cho bác một kim tự tháp màu xanh có đỉnh chóp được kéo dài, khi nhận bác tả đúng hình kim tự tháp và màu sác mà tôi trao, mừng quá tôi đề nghị bác trao để tôi nhận, lần này bác trao tôi quả cầu 12 mặt màu xanh to như lắm tay khi nhận tôi tả lại bác xác nhận tôi nói đúng) Và thế là tôi hiểu ra rằng chỉ có luyện tập thì ta mới có được điều mà thầy đã truyền dạy.......

    - Vậy là sau một tuần bộn bề trong cuộc mưu sinh mình lại được về bên cụ Đa để cùng mọi người RĐTG. Lần này có một điều kỳ diệu mà mình nhận được xin viết ra đây để thầy và mọi người cùng biết nghe.
    Khi lên đến đỉnh đồi tại công viên Bách thảo Thầy yêu cầu mọi người nâng khí để cảm nhận,
    trong lớp mỗi người nhận được một ý kiến hoặc hình ảnh gì đó nhưng mình thì khi nâng khí mình thấy một màu đỏ bao trùm toàn bộ vòng tròn của lớp nhưng chỉ mấy giây sau mình thấy mọi người trong lớp đang đứng trên một ngọn đồi mà sau lưng là một thác nước trên đỉnh màu sáng trắng bên dưới là một màu xanh (màu xanh lá cây) bao trùm toàn bộ anh chị em, mình thấy mọi người lao vào người thì đứng im để thác nước tuôn đổ từ trên đỉnh đầu xuống, có người thì lấy tay xoa đều khắp mặt và thân thể, có người cười đùa, còn mình đứng im, chính lúc đó nhìn trước mặt mình thấy Người đứng im buồn, lắc đầu và quay mặt bước đi. Mọi người có biết mình nghe thấy Người nói gì không. Có đấy nhưng mình muốn mọi người tự lý giải cho mình trước hình ảnh đó nhé…….

    - Về hình ảnh thì ở bên cụ Đa tôi thấy Thầy Tuấn đang giảng bài thầy không nhìn trước mặt mà hướng mặt về phía cô gái mặc áo đỏ sậm ngay bên cạnh , và trước mặt thầy là khối kim tự tháp to chính vì vậy tôi nghĩ ơ hay; sao hôm nay thầy giảng bài về kim tự tháp, trên tay thầy cầm viên đá nên khi thầy hỏi anh nhìn thấy gì, tôi chỉ trả lời là thấy thầy giảng bài và lớp đang học, sau đó tôi lặng lẽ để ý thì kỳ lạ là tôi nói thầy mang theo viên đá thầy bảo oky, và vào quán bia thì khéo ơi là khéo tự nhiên người mặc áo đỏ sậm ngồi bên thầy lại đúng là em và hôm đó thầy Tuấn lại yêu cầu cả lớp nâng khí và tạo kim tự tháp để bảo vệ cả lớp ....đúng là bề trên sắp đặt.
    Còn ý mà em nghe thì đúng luôn không cần chỉnh vì Bề trên cũng cho anh biết như vậy, thôi anh em mình cùng cố gắng tập luyện mong là xẽ không phụ niềm tin của Bề trên và Thầy hướng dẫn. Ôky nhé.

    - Ngày 1/8/2017 Nhân chuyến đi công tác gặp lại người bạn cùng học thời phổ thông. Nhìn thấy bạn chúng tôi bắt tay nhau cái bắt tay sau gần 17 năm xa cách nhìn bạn mà thấy sao bạn mình già quá người ốm yếu tôi hỏi thế sao bạn như vừa đi viện về thế, bạn tôi trả lời đúng là mình vừa đi viện về nhưng bệnh chỉ đỡ chứ đã khỏi đâu, bạn mời tôi về nhà chơi đến nơi tôi thấy một ngôi nhà 3 tầng khá khang trang tôi nói chúc mừng vợ chồng ông sau bao năm giờ đây có cơ ngơi to quá, bạn tôi nói to thế nhưng mà từ khi tôi làm song nhà chả hiểu sao thấy ốm đau hoài, chưa đến tuổi về hưu nhưng tôi phải xin nghỉ trước vì sức khỏe kém quá, thấy vậy tôi mang lắc ra kiểm tra thì kết quả chỉ số năng lượng quá thấp (trong khoảng 2000 Bovis - 3000Bovis) tôi thông báo lại cho bạn là chỉ số năng lượng ngôi nhà bạn quá thấp, thêm vào đó khi (dùng đũa l đo thì đũa chập lại, dùng con lắc thì con lắc quay ngược) nên tôi nói đất nhà bạn là đất âm khí. Sau nghỉ buổi trưa dậy tôi vào phòng trong nhà bạn xin tập 30 tầng năng lượng nhưng đây mới là điều tôi muốn nói với mọi người đó là; bình thường ở nhà tôi tập nếu RĐ 15p thì đều cảm nhận rõ màu sắc song hôm qua sau khi tập khoảng 15p tự nhiên tôi bị hiện tượng như kiểu người bị tụt huyết áp do bị đói chân tay không RĐ bình thường được thấy vậy tôi xin dừng ngay sau đó dùng con lắc hỏi thì con lắc cho biết tôi bị mất năng lượng cơ thể do tập trong nhà âm khí năng lượng thấp, sau đó cả buổi chiều hôm qua tôi như kiểu bị cúm mệt kinh khủng tối đi xe về bình thường không bao giờ tôi bị say xe thế mà hôm qua tôi bị nôn nao kiểu như bị say xe sáng nay ngủ dậy bây giờ mới thấy trở lại bình thường, đó nghĩ không biết có đúng vậy không nhưng vẫn viết để chia sẻ cùng anh em trong lớp, nếu đúng đó chắc cũng là kinh nghiệm mà rồi đây mọi người xẽ gặp trong quá trình lập công bồi đức của chính anh em mình.

    - Khi đến với bộ môn cảm xạ thầy cho chúng tôi nhắm mặt dùng nhạc Rung động thư giãn để tập rung động nhưng cứ nhắm mắt vào tôi lại thấy hiện ra trong đầu những hình ảnh về xe cộ, về phố phường, về những gì tôi nhìn thấy trong khi đi từ nhà xuống lớp học, tôi cố tưởng tượng ra màu sắc mà không thấy tôi mang thắc mắc trao đổi cùng thầy thì thầy nói cứ tập đi đã rồi xẽ có ngày thấy. Khi về nhà tôi cũng bắt đầu tập rung động thư giãn dần dần tôi đã cảm nhận được màu sắc của lần lượt 7 khu vực trên cơ thể. Lần đầu học đến bài thu phát năng lượng thầy cho các học viên tập trao đổi năng lượng nhưng tôi cố không tham gia vì chẳng biết mình có năng lượng hay không, sau thời gian khi đã học gần hết chương trình lần đó do có một số anh chị em tuy chưa học đầy đủ song họ cũng tham gia học cùng chúng tôi, và thầy lại cho chúng tôi tập trao đổi năng lượng (thầy chia cặp để trao đổi, tôi lại ngồi cùng 1 bác gái bác ấy mới học song bài cảm xạ căn bản, hôm đó bác ấy lại là người trao năng lượng còn tôi thì nhận, lần này tôi tự nhủ mình phải cố lên và thế là tôi nâng khí xin được nhận năng lượng mà bác ấy cho, thật kỳ lạ bác cho tôi 1quả cầu tròn màu xanh nó nhr như nắm tay nhưng tôi cảm nhận màu sác của nó xanh nhưng hơi mờ, tôi trao đổi với bác thì bác cho biết cảm nhận của tôi là đúng vì trước khi đến với cảm xạ bác đã học thiền vì vậy bác đã có thể thuần thục trong năng khí cũng như trao đổi, chính từ lần đó tôi tin rằng mình đã làm được sau đó tôi đổi lại tôi trao năng lượng cho bác thì bác nhận và cho biết tôi đã trao cho bác cũng một quả cầu tròn nhưng màu đỏ xậm khi nghe bác nói vậy tôi mừng lắm vì đúng là mình có năng lượng. Sau buổi học đó buổi chiều thầy tiếp tục cho chúng tôi ôn bài trao đổi năng lượng, lần này tôi nói với bác tập cùng là tôi xẽ là người phát, bác là người nhận và thật kỳ lạ tôi trao cho bác một kim tự tháp màu xanh có đỉnh chóp được kéo dài, khi nhận bác tả đúng hình kim tự tháp và màu sác mà tôi trao, mừng quá tôi đề nghị bác trao để tôi nhận, lần này bác trao tôi quả cầu 12 mặt màu xanh to như lắm tay khi nhận tôi tả lại bác xác nhận tôi nói đúng) Và thế là tôi hiểu ra rằng chỉ có luyện tập thì ta mới có được điều mà thầy đã truyền dạy.......

    - Học lâu rồi tuần này mới có điều kiện để tập luyện cứ nghe các học viên nói đã tập đến màu này màu kia tầng này tầng kia mình thì bây giờ mới bắt đầu học. Quyết tâm phải học dù bao thời gian nhưng đặt quyết tâm và thế đó mình dùng đũa Mixen kiểm tra sóng từng khu vực màu tầng 1 để chuẩn bị cho buổi tập. Buổi đầu tiên 3h sáng dậy để tập ấn định sẽ tập mỗi ngày 2 tiếng khi lần đầu tập theo tầng màu rõ ràng nghĩ đến màu đỏ nhưng chỉ được gần 1 tiếng thì màu sác nó cứ ùa về lần lượt có đủ các màu, có lúc cảm thấy căn phòng đang đứng rất sáng (từ khi dậy mình tuyệt đối không có bật đèn điện để tránh ánh sáng làm ảnh hưởng đến cảm nhận màu sắc trong quá trình tập) không làm sao mà định được chỉ một màu đỏ là một màu, thế rồi được gần 1h30p ôi chân mình như sắp không đứng nổi, thấy mệt quá đành phải thôi mở xem đồng hồ thì ra mình mới tập được 1h45p nhưng chịu không tập được đành nghỉ, Hôm nay buổi tập thứ 2 không hiểu sao lần này màu sắc không ùa về đủ màu như hôm trước chỉ còn 2 màu chính (màu đỏ, màu vàng "vàng kim" thế nhưng kỳ lạ là đang tập tự cơ thể đứng khựng lại tôi cố tình chủ động lắc tiếp nhưng không được, xem đồng hồ thì cũng chỉ đúng 1h45p như hôm trước không khác thôi đành nghỉ để mai xem sao...........

    - Luyện tập 30 tầng là rất quan trọng, đây là nội dung chính trong các buỏi sinh hoạt tại CVBT, tôi đề nghị ace chia sẻ kinh nghiệm tập luyện để mọi người cùng trao đổi rút kinh nghiệm, tránh bị ảo tưởng. chẳng hạn như làm thế nào mình biết là đã qua từng khu vực màu sắc tầng đó ? một ngày nên tập bao nhiêu phút ? kinh nghiệm tập qua từng tầng ? .....
    Thật may mắn khi Ace trong CLB đồng tâm nhất trí để tập luyện 30 tầng NL, càng tập càng thấy lựa chọn tập 30 tầng trong các buổi sinh hoạt tại CV Bách thảo hoàn toàn chính xác, hợp lý vẫn biết tập bài này không hề đơn giản, gặp vô vàn khó khăn, có màu trong một tầng nhiều khi mất cả tháng nhưng vì đã hiểu rằng khu vực đó mình có bệnh hoặc vì lý do nào đó nên tôi rất yên tâm luyện tập, LẮNG NGHE CHÍNH MÌNH; cho tôi trở lại làm chính mình, thả lỏng người khi tập, không ép buộc, không nên để tự kỷ ám thị bởi khi tập chỉ cần có suy nghĩ dừng tập là cơ thể dừng tập; khi tập tôi luôn luôn nghĩ đến màu sắc mình tập, luôn nhắc cơ thể : Xin cho RD khu vực màu .... tầng ...; Nếu cơ thể dừng tập tiếp tục xin RD lại màu đó 3 lần, nếu cơ thể đứng im lúc đó mới xin sang màu khác hoặc dừng tập để ngày hôm sau xin RD lại khu vực màu đó, nếu còn NL dư thừa, chưa hết thì cơ thể sẽ RD lại, nếu thực sự hết rồi , cơ thể sẽ không RD nữa. Một ngày theo tôi nên tập một tầng là nhiều vì không có nghĩa hôm nay mình qua hết đã là mình đã qua, để ngày hôm sau xin RD lại, cần phải thật với chính mình đừng để leo cây tránh sau này tập lại tù đầu thì vất vả hơn - Đây chỉ là ý kiến cá nhân thôi, mong Anh, em trong CLB bổ xung, góp ý, người đi trước hướng dẫn cho người đi sau để cùng nhau tiến bộ !


    Đây là các bài viết đã đăng khi mới vào diễn đàn nhưng vì để ở mục khác nay muốn xóa bỏ bới các mục này để mỗi học viên chỉ còn một đầu mục trên diễn đàn nên tôi xin cóp lại đưa cùng vào trang của cá nhân mong thầy và mọi người thông cảm
     
  5. Bupda

    Bupda Member

    HỌC - HIỂU - HÀNH - HỢP - HÒA - HẠNH

    HỌC ĐỂ HIỂU.
    + Từ khi ta chào đời ta, cũng là lúc ta bắt đầu học; ta tập bú, tập ăn, tập cầm, tập uống, tập cảm nhận khi được Cha Mẹ yêu thương và sợ hãi khi Cha Mẹ cáu giận, quát máng, rồi khi ta trưởng thành theo thời gian ta đến trường học để dần hiểu được thế giới quanh ta, khi ta đi tìm lời giải ta là ai trong thế giới này, ta làm thế nào để sống, để tồn tại, để phát triển vậy ta phải học. Trước vũ trụ bao la ta chỉ là hạt bụi nhỏ bé, có bao điều luôn thôi thúc ta đi tìm câu trả lời, ta phải học, ta đến với bất kỳ công việc gì ta đều phải Học.
    + Và nhờ cái duyên hôm nay ta lại được đến với bộ môn cảm xạ, được lắng nghe những bài học từ TL và nếu muốn biết, muốn hiểu những điều đó là đúng hay sai, đó có phải là con đường để ta bước tới, để ánh sáng đạo vàng lan tỏa trong tâm, trí ta cùng mọi người, thì không thể khác là ta phải Học, phải có niềm tin, lý trí để Hiểu được bài học mà TL ban cho chúng ta những người mong tìm được một con đường đạo trong cuộc đời này. Những bài học đó, con đường đó giúp ta giải quyết những ứ đọng, phá trừ mọi thắc mắc đang chưa có lời giải đáp, giúp ta nhìn rõ hơn, để khi Lắng nghe chính mình, ta nhận ra ta là ai, ta đã làm gì cho ta, cho những người thân của ta, và ta đã tạo ra Phước - Đức thế nào?.
    + Nhưng Học phải đi đôi với Hiểu, Học mà không Hiểu thì chẳng khác nào ta đang cầm con dao hai lưỡi mà nó luôn sẵn sàng thái đứt bàn tay ta vậy.Thầy hướng dẫn chỉ cho ta hiểu phương pháp để ta có thể đến với các tuyệt kỹ trong bộ môn cảm xạ; Thế nào là cảm xạ, thế nào là Nâng khí, là Tẩy rửa năng lượng xấu, là Hòa đồng năng lượng với cây, với trời, và với đất, cảm xạ đóng vai trò gì trong đời sống chúng ta, nó giúp chúng ta hiểu và hành động đúng với cái tâm của những người con của Đức phật.
    + Do vậy trong trường hợp gặp phải những câu từ nào, những ý nghĩa nào ở bài học mà con người chưa hiểu ta phải càng để tâm, để trí mà Học cho kỹ lại hơn.
    HIỂU ĐỂ HÀNH.
    + Khi đã được Hiểu kỹ rồi thì đâu còn vấn đề gì để Hỏi mà việc tiếp theo là Hành.
    + Hành khi đã Hiểu, còn nếu chưa Hiểu được trong quá trình Học thì chưa nên Hành, vì Hành mà thiếu Hiểu thì sẽ gây ra họa lớn mà thôi.
    + Trong quá trình Hành thì phải luôn nhớ kỹ những gì đã Học, đã Hiểu, làm ngọn đuốc soi đường để không bị lạc lối.
    + Hành là hành động của chúng ta trước mọi biến động, trước cuộc mưu sinh, trước cuộc sinh tồn trong kiếp nhân sinh, đúng hay sai đều do nhận thức cùng hành động của mỗi con người, nếu hành động đúng xã hội có thêm hạnh phúc, nhưng nếu sai thì xã hội lại thêm nhiều khổ đau, trong gia đình nhỏ bé của ta cũng vậy ta Hành là để tạo lập cho ta có cuộc sống an lành, là hành trang để con cái ta bước vào đời thêm phần vững trắc, chúng ta chắp tay trước ngực miệng nam mô a di đà phật là ta đang Hành, chúng ta sống, hành động theo lời dạy của Đức phật là ta đang Hành. Nhưng Học- Hiểu – Hành mà không Hợp thì Học- Hiểu – Hành xẽ khó giúp ta đạt được kết quả cao nhất trong khả năng của mỗi con người.
    HÀNH ĐỂ HỢP.
    + Khi Hành mà thấy không Hợp thì hãy Hỏi, khi áp dụng vào những việc ai đó đã Hành mà mình chứng kiến và không thấy Hợp thì hãy Hỏi.
    + Nên nhớ câu hỏi là để giải quyết một sự việc thực tế cuộc sống chứ không phải vấn đề mang lý thuyết bài học mà thôi.
    * Khi này phải hỏi ai.?.
    +Trước tiên phải hỏi chính mình, phải Lắng nghe chính mình, để trả lời cho mình những thắc mắc đó. Và phải thật hết tâm, hết sức để tìm cho mình lời giải, đó chính là chìa khóa đưa đến thành công cho chính ta.
    + Cầu cứu đến người khác, đến bạn đồng môn hay đến Thầy hướng dẫn.
    + Sau đó sẽ có cách chỉnh sửa lại việc HÀNH của mình, đem lại lợi ích trong việc HÀNH sao cho HỢP với cuộc sống của bản thân và của gia đình mình.
    + Còn như muốn hỏi để thử xem họ hiểu hơn mình được mấy, để đánh giá xem mình mấy, họ mấy. Để biết xem họ đã HÀNH đến đâu rồi, HỢP thế nào, không HỢP ra sao, có gì mới lạ nghe chơi, rồi đem áp đặt vào việc của mình thì chắc chắn sẽ bị chuốc họa vào thân mà thôi.
    + Bởi vì việc của họ và việc của mình là hai việc hoàn toàn khác nhau.
    HỢP ĐỂ HÒA.
    Tiếp sau giai đoạn đã HÀNH và được HỢP rồi thì tới đây không cần thiết phải bàn thêm nữa, tự mỗi người sẽ đón nhận được sự HÒA là như thế nào trong cuộc sống đời thường của chính mình. Trong từng công việc hàng ngày nếu ta không quyết tâm, không có ý chí phấn đấu thì không bao giờ ta có được thành công đó chính là ta đã Học - Hiểu – Hành- Hợp - Hòa Với một đất nước nếu ta không Hòa chung trong xu thế của thế giới, trong dòng chảy cả về nhận thức cũng như kinh tế thì ta sao giữ được cho đất nước vang mãi khúc ca. Vậy là ta phải biêt Hòa nhưng Hòa mà cái gì cũng Hòa không phân biệt đen, trắng, đục, trong, thiện, và ác, thì lại chẳng khác nào ta đang cầm con dao hai lưỡi mà thôi vậy nên ta.
    HÒA ĐỂ HẠNH.
    Cuối cùng là giây phút tận hưởng, cảm nhận những nỗi niềm thăng hoa của HẠNH và ý nghĩa đó như thế nào thì chỉ có riêng bản thân mỗi người mới thấu hiểu hết được khi Hạnh là cái tâm ta đặt trong tất thảy mọi việc ta đã làm cho chính ta, cho xã hội và trên hết là cho cộng đồng nơi ta sống, rộng hơn là cho đất nước ta. Khi ta được Học- Hiểu – Hành – Hợp Hòa - Hạnh cũng chính là ta đã biết Lắng nghe chính mình trên con đường ta ta đã chọn.
     

Chia sẻ trang này